Anh viết cho thu... những xa xôi
Mơ nắng đi rong ở lưng đồi
Vô tư em ở miền bất tận
Em để lá vàng đến phai phôi...
Xa xôi thật mà, thu đâu níu giữ
Mặc lá vàng rơi, rơi đến phôi phai ...
Dưới chân ai về lá thu xào xạc
Muôn đời rồi thu vẫn vắng trong anh ?
Nguyễn Thị Thu Diễm
Đành sao em, mãi thế thôi
Sao mặc đời anh với đơn côi
Chừng thu rụng lá mùa đã cuối
Tôi để mất tôi bởi em rồi!
Ai bảo anh đi bỏ mình tôi
Bơ vơ lạc lõng giữa đơn côi
Mặc lá vàng rơi mùa đã cuối
Bên hiên lá rụng , rụng ...tơi bời ... !
Cay đắng thế em, lời đã hối
Một lần tha thứ một lần thôi
Mới biết là em, đời anh đó
Quay về... anh đợi... hỡi thu ôi!
Mãi xa mà sao không cay đắng
Cay thắt tim người đắng đầu môi
Dẫu đợi trăm năm tình viễn xứ
Một lần tha thứ vạn triệu lần trông ?
Dưới chân THU lá vàng rơi xào xạc
Dẫu muôn đời thu vẫn đến trong mơ !