
Tháng chạp xôn xao, nhà nó cũng xôn xao, tiêng nói tiếng cười : Nhông , nhông , nhông cha làm con ngựa ....Tiếng cha , tiếng con cười đùa xôn xao cả ngôi nhà bé nhỏ .Sân nhà rực rỡ mai vàng đón tết ...
Hai mươi năm sau... Thời gian làm cho lưng ba nó còng đi .Nó lại cao lớn hơn người .Lưng ba lại đau nó chở ba đi viện ... Không bao giờ ngồi xe ba nó ôm...

Anh về . Lại mang quà biếu Ba :
- Con biếu Ba “thêm một chân” khi nào cần, Ba dùng Ba nhá !...
Mọi người nhìn Ba … Nhìn anh … nao lòng . Ba nhìn chiếc gậy mới tinh , sáng bóng … lơ đểnh …
Thời gian trôi … Ngày về tiễn Ba vào miền xa vắng, anh nhạt nhòa trong dòng nước mắt :
- Ba chưa một lần dùng đến … sao...

Ba nó vốn là một người Thầy , lúc nhỏ nó thường đứng từ xa nhìn Ba dạy chữ , dạy người cho các anh, các chị …!
Nhìn Ba nhẹ nhàng mà sâu lắng … Nghe Ba thông minh mà dí dỏm, thâm thúy rất chân tình … nó nhủ thầm “ Ba ơi ! Sau nầy Ba cũng là Thầy con nhá ”…
Thế nhưng, nó chưa một lần được gọi Ba...

Ba nó đã đi về miền xa vắng ... Mỗi lần nhớ Ba, nó nhìn vào khoảng trống trước mặt ... Khoảng trống ấy nói với nó bao điều ...!
Một ngày kia Ba ... về ... Nó không nhìn thấy Ba ... Ba ở ... xa quá ... Nó lại nhìn vào khoảng trống trước mặt ... Khoảng trống lần nầy ... Lặng im ...!
Nó bâng quơ trong sự chơi vơi , lẫn nỗi thương nhớ , đợi chờ " Khoảng trống...

"
Em sang sông mang theo bao nổi nhớ
Nhớ lắm thương nhiều khi bão nổi triều dâng
Cả lúc không em biển dậy sóng dồn
Hoàng hôn buông, nỗi buồn thêm man mác
Dẫu nhớ dẫu thương đâu dám lại quay về!
THU NGUYÊN VẸN tăng LÊ BẢY ! ...

Anh đến
phá vỡ khoảng trời em.
Em
bình yên sao được
và
đôi ta
lặng lẽ ... kiếm tìm...?
THU NGUYÊN VẸN...

Giá mà có lá Diêu Bông
Để ta bặm ngón cất công đi tìm
Để ta gọi Chị bằng Em
Để dâu bể bớt một niềm bâng quơ
Từ nguyên sơ dại đến giờ
Chả khôn cho được nỗi mơ miền tình
Nhân câu chuyện phiếm linh tinh
Giật mình, ngó thấy chỉ mình với ta.....
"
"
Tôi là ai?tôi vẫn là tôi thôi.dù thế nào đi nữa đc làm chính mình vẫn tốt nhất.hãy lun sống hướng tới những điều vui vẻ nhất .
Tôi là ai? đôi khi tôi thường tự hỏi.
Mãi bâng khuâng không trả lời được chính mình.
Nhưng tôi biết chỉ có một trên đời
Chỉ một thôi chẳng có người thứ hai.
Đôi lúc suy tư buồn vui ngọt đắng.
Hãy để cuộc đời trả lời hộ cho tôi ... !...

.
C
Da co mot thoi nguoi ta coi lang man la ghe gom lam nhung cuoc song ko lang man ko lam duoc gi ca...nguoi linh ko co tinh yeu dat nuoc den chay bong ko the vuot qua mua bom bao dan, trong tinh yeu ko lang man ko thay su mau nhiem cua tinh yeu ko thay het ve dep cua tam hon
...

...
Cuộc sống là một cơ hội – hãy nắm lấy.
Cuộc sống là một vẻ đẹp – hãy chiêm ngưỡng.
Cuộc sống là một giấc mơ – hãy nhận ra.
Cuộc sống là một thử thách – hãy đương đầu.
Cuộc sống là bổn phận – hãy hoàn thành.
Cuộc sống là một trò chơi – hãy tận hưởng.
Cuộc sống là một lời hứa – hãy thực hiện.
Cuộc sống là một nỗi buồn – hãy vượt qua.
Cuộc sống là một bản nhạc – hãy hát lên.
Cuộc...

"Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
Em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương..."
Thời gian cứ luôn chuyển bốn mùa xuân hạ thu đông, cứ trôi dần mãi theo năm tháng, làm cho con người dường như thay đổi và già hơn từng ngày...Nhưng tình yêu anh dành cho em thì vẫn mãi theo năm tháng, chảy cùng không gian và tồn tại mãi trên cõi thế gian này...
MÙA THU CHO TÌNH MÌNH DẠT DÀO MÃI...
Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, các tính cách sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm. Một ngày nọ, chúng tập trung lại và bàn về một trò chơi nào đó.
Thông minh đề xuất : "Chúng ta cùng chơi trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý trí la lớn "Này các bạn, tôi xung phong làm...

Đừng bao giờ nắm lấy tay tôi, nếu bạn định làm trái tim tôi tan vỡ. Đừng bao giờ nói với tôi lời mãi mãi, nếu bạn đã từng nghĩ đến chuyện chia tay. Đừng bao giờ nhìn vào mắt tôi, nếu bạn đang nói với tôi những lời không chân thật. Đừng bao giờ nói câu xin chào, nếu bạn nghĩ bạn sẽ nói lời tạm biệt. Đừng bao giờ nói rằng tôi là duy nhất, nếu bạn còn mơ tưởng đến những người không phải là tôi....

Năm nay về quê, rặng tre xanh ngằn ngặt, ngôi nhà cao tầng ngã ngờn trong giá buốt . Tiếng ve thảng thốt vào mỗi trưa hè ... Cô Tấm vẫn ẩn mình trong quả thị ... Bạch Tuyết dắt bảy chú lùn về tận trời Âu ... Đường làng chan chát heo may, ràn rạt từng cơn gió mùa thông thống thổi ... còn đâu bóng người dềnh dàng đi đón xuân sang bồng bềnh trong hơi rượi ... Lời chúc phúc lẳng...

...
Là một giáo viên dạy môn chình nên cuộc sống của nó cứ khá dần lên . Hôm ấy nó gọi một học sinh lên bảng trả bài . Một học sinh khác bảo nó " bạn ấy không thuộc bài, bạn ấy phải chăm ba vì mẹ chết nên phải chăm người cha bênh hoạn " .Nó nhìn bờ áo sờn vai . đôi dép cũ mềm ...nghẹn ngào tiếng được tiếng mất :
Thôi ! về chỗ...
Các ý kiến mới nhất